TIẾNG LÒNG CỦA MỘT LƯƠNG Y QUA NHỮNG VẦN THƠ

TIẾNG LÒNG CỦA MỘT LƯƠNG Y QUA NHỮNG VẦN THƠ

Lương y Vũ Hữu Cự là một thầy thuốc yêu thơ. Anh đến với thơ bằng cả tiếng lòng qua những trải nghiệm cuộc sống nghề nghiệp và bằng cả những nỗi niềm thân thiết yêu thương. Từ thủa ấu thơ anh đã có thơ, nhưng có lẽ thời kỳ trong quân ngũ ( 1987) thơ anh nở rộ nhất. Anh viết nhiều và đều tay. Thơ anh thường xuyên có mặt trên các trang mạng hoặc trên thi đàn Việt Nam

Đến với Câu lạc bộ thơ Dương Kinh, Kiến Thụy tuy muộn ( Quý II/2013) nhưng Vũ Hữu  Cự  bắt nhịp cùng các hội viên rất nhanh và ít nhiều thơ anh đã đứng được trong lòng bạn đọc. Tiếng lòng qua những vần thơ của anh là tình yêu đất nước quê hương, tình yêu gia đình, người thân, bạn bè, đồng chí, đồng nghiệp, yêu mái trường thân yêu thầy cô đã dạy dỗ mình nên người: và, đặc biệt là tình yêu nghề y mà đang theo nghiệp.

Với tình yêu đất nước, thơ anh hòa quyện một truyền thống yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc, khẳng định khát vọng ngàn đời “ Nghe dòng máu trong tim Âu Lạc? Đi dưới bòng cờ, theo chân Bác vững niềm tin”. Từ đó, tác giả vẽ ra một tương lai tươi sáng, kết nối yêu thương, vì hòa bình, tự do, độc lập.

Nước chúng ta

Cùng hát một lời ca kết nối yêu thương

Yêu thương đồng loại Tất cả vì hòa bình

Sống mãi Việt nam ơi!

Thơ Vũ Hữu Cự bình dị và chân thực, Cái bình dị và chân thước trước hết bởi tiếng lòng và tâm hồn người viết, Anh luôn sống thật với những vui buồn của chính mình khi nghĩ về quê hương; anh đắm chìm trong những cảnh sắc quê hương, thành kính nỗi lòng thương nhớ người trước và rồi đớn đau trứớc những trái ngang:

Chết còn ôm đất khư khư

Sinh sau muốn rượng đất ư?Hết rồi

(Đất buồn)

“Chết còn ôm đất”. “sinh sau muốn rượng đất”,… Những câu hòi ấy làm bạn đọc nghe da diết một nỗi niềm nhức nhối. Đọc câu thơ ta như thấy sự đớn đau trước những đổi thay mất mát  âm thầm trong từng gia đình, trong từng ngõ xóm làng quê. Nhưng đằng sau những câu hỏi nhiều xa xót ta lại bắt gặp những vần thơ chan chứa tình yêu và hy vọng; những tình đất, tình người tình yêu và hy vọng; nhưng tình đất, tình người gắn bó bên nhau “ muôn người như một” “nhấn chìm báo tố phong ba” để “ xây đời hạnh phúc giàu sang”

Quê tôi muôn người như một

Nhấn chìm bão tố phong ba

Đi xa hướng về đất Tổ

Nôi xưa rạng rỡ môi mềm

(Quê Hương Tôi)

Mảng thơ viết về tình yêu gia đình người thân chiếm một phần đáng kể trong thơ Vũ Hữu Cự. Đó là chân dung về ông bà cha mẹ, vợ con và anh chị em.. Anh có may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước và cách mạng. Viết về bà- một người lam lũ

“ Đội nắng. tắm sương, việc ruộng đồng vườn tược

 Cho chồng con với cháu được tòng quân”

, “ Che chở Việt Minh chằng sợ hiềm nguy/

 Miếng sắn, củ khoai ấm tình làng xóm”.

 Viết về người ông- một nhà nho theo nghề y, suốt đời chỉ hành thiện cứu người, trước lúc lâm chung chỉ mỉm cười mãn nguyện, cuộc đời sang trong”. Và, chính anh đã được người ông truyền nghề, cùng những y đức trong ông

“Bao mùa cây thuốc trổ hoa

Ông cùng giọt nắng chan hòa chút chăm

Bệnh người cháu chữa quanh năm

Có tinh ông ở xa xăm – niết bàn”

( Ông tôi)

Viết về cha mẹ, vần thơ của tác giả dâng  đồng cảm xúc. Với Vũ Hữu Cự, cha mẹ là những hình tượng bất diệt của đất trời, là những biều tượng vĩ đại nhất trong lòng những đứa con. Vì thế, anh dành những vần thơ sâu lắng và hàm nghĩa nhất

Mẹ- vầng trăng sáng đêm rằm

Cha- trời tực lửa tối tăm đâu còn

( Cha mẹ)

Gánh trăng, gánh nắng vẫn nghèo

Gánh thương yêu, kiếp bọt bèo nuôi con

(Mẹ tôi)

Với người vợ thân yêu, Vũ Hữu Cự giành một tình yêu đằm thắm, thủy chung son sắt và một sự cảm thông vô bờ bến :

“Còng lưng em gánh lo toan

Đồng khô nắng cháy – xấu oan em rồi

Với anh, chỉ một em thôi

Em là Ánh Tuyết, suốt đời anh yêu “

( Vợ đen)

 Thơ Vũ Hữu Cự viết về người lính không nhiều, nhưng là người từng trải qua quân ngũ, anh tất hiều cuộc sống và chiến đấu của họ. Đó là những con người

 “ Lấy thân mình vồng ngực ra giữ đảo?

 Thịt da che họng pháo xâm lăng”.

 Họ đã “ quyết tử  cho Tổ quốc quyết sinh” và đất nước sẽ muôn đời ghi nhớ:

Mãi Mãi muôn đời dòng máu các anh

Đã tô thắm cho màu xanh sông núi

( Chiến sĩ đảo Gạc Ma)

Viết về mái trường thân yêu, anh nhắc lại những hoài niệm về tuổi thơ cắp sách đến trường, Ngôi trường THPT Kiến Thụy “ kề bên núi Đối khiêm nhường”  vẫn mai khắc sâu những ký ước trong anh. Vì thế, cứ mỗi lần trở về trường cũ, Vũ Hữu Cự lại rộn lên niềm tự hào và biết ơn tri ân thầy cô đã dạy dỗ anh nên người

Một thời chăm chỉ luyện rèn

Gương thầy tỏa sáng mà nên con người

Ngàn hoa rạng rỡ nụ cười

Lung linh vang một khoảng trời mua thu

( Trường tôi)

Có lẽ là thiếu sót nếu ta quên mảng thơ viết về” Lương tri thầy thuốc” của Vũ Hữu  Cự. Đây cũng là tập thơ thứ hai của anh, ra đời sau tập thơ “ Quê hương tôi” . Đây là những vần thơ không chỉ dừng lại ở vấn đề y đức mà còn là những bài thuốc cổ truyền, kinh nghiệm trông cây thuốc nam. Với trách nghiệm của người cán bộ( hiện Vũ Hữu Cự là phó Chủ tịch Hội Đông y huyện Kiến Thụy, Hải phòng) và qua những số phận được anh trực tiếp bắt bệnh cứu chữa, qua sự sàng lọc kinh nghiệm sống, qua những tâm tư chia sẻ của đồng nghiệm và bệnh nhân, ngòi bút của anh đã tái hiện thành công thông điệp mình muốn gửi gắm trên mỗi bài thơ. Và, cái thông điệp ấy là

Cùng nhau chung sức, ghé vai

Vì ta, vì cả tương lai nước nhà

(Môi trường)

Một  Lương y yêu thơ, đến vơi thơ, rồi làm thơ, bạn đọc cũng dễ cảm thông với người làm thơ” nghiệ dư” này. Đọc thơ Vũ Hữu Cự, ta vẫn bắt gặp đâu đó một số bài câu chữ dễ dãi, cách dùng từ gượng ép, vần điệu khó xuôi..Nhưng thôi!Ta quý trọng cái tiếng lòng, cái cảm xúc của tác giả. Vì cảm xúc của anh chân thật, văn phong, niêm luật khá chắc tay, nhất là những bài thơ theo thể thơ Đường….Tiếng lòng trong thơ anh chan chứa tình đời, tình người,. Nó tự nhiên, đằm thắm và thuần khiết như chính con người của anh. Cũng qua thơ anh, chúng ta hiều Lương y Vũ Hữu Cự hơn- một con người sống trọng nghĩa, vẹn tình, có tâm hồn trong sáng, song lại rất đỗi bình dị và sâu sắc. Phải chăng thơ anh đã chắp cánh và gợi nhớ cho mỗi chúng ta yêu cuộc sống này hơn, sống gắn bó lạc quan hơn..?

Bạn đọc thơ trân trọng ghi nhận những đóng góp của Vũ Hữu Cự và cũng hy vọng và những sáng tác tiếp theo từ cây bút Lương y trẻ 50 tuổi này/

Cuối hè.2017

Vũ Lệnh Năng

Các tin khác

MÀU HOA ĐỎ - 29/09/2017 | 00:56
ÔNG CHỤP CÁI CHAI - 17/09/2017 | 11:37
Đến với MÙA CẢI NGỒNG - 14/09/2017 | 09:01
CHÁU HÁT THỜI HOA ĐỎ - 13/09/2017 | 20:47
THƯ TÌNH BỎ TÚI - 02/09/2017 | 09:43
LÃNG MẠN LÀ ĐÂY - 23/06/2017 | 06:52
ĐIỀU ĐƠN GIẢN - 23/06/2017 | 06:46

Ý kiến của bạn

Đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bài bình luận

Ý kiến bạn đọc

buibichhab's picture

Chị thán phục ở tấm lòng em

Chị thán phục ở tấm lòng em Vũ Hữu Cự à, và luôn mong em cũng sẽ mãi là một thầy thuốc có đầy đủ tố chất, thương người như những gì mà hiện tại chị cũng như tất cả bạn bè đang nghĩ về em . Chúc em vui nhiều nhé. Cảm ơn tg bài viết !

BH

Phan Quang Khuê's picture

Chúc mừng một đời lương y,

Chúc mừng một đời lương y, một đời cầm bút, VHC đã khiêng đến cánh thơ nhiều cung bậc cảm xúc và làm phong phú thêm kho tàng thơ ca Việt Nam. Quả thật đây cũng là một hiện tượng của Thi Đàn VN với số lượng thơ khung khiếp ngót gần 1.000 bài, chúc VHC mãi say thơ và dạt dào sáng tác!

“Thơ ca hé lộ vẻ đẹp huyền bí của tạo hóa, khiến những vật quá đỗi quen thuộc trở nên mới lạ.”-Pery Busshe Shelley. 

Đánh giá

  • Chưa được đánh giá
  • Thống kê
    Xem 139 Ý kiến 8 Thích 0

Thơ hay

XUÂN SƠN's picture
Ngày sáu mươi mấy ai từng nghĩ tới??? Ngày sáu mươi Nhìn mình qua khung cửa Chợt giật mình Bóng nắng đã xiêu Anh cũng...