Cần Giuộc Một Thời (tập 29)

Ảnh bìa: 

CẦN GIUỘC MỘT THỜI  (tập 29)

 

Tác giả Pham Ngọc Rạng

 

ÂM THẦM
(Ngũ độ thanh)

Những bước âm thầm ngập cảnh hôn
Tìm ai,kỉ niệm cứ lay hồn
Trăng tuồn ngõ hẻm chim mừng cặp
Cỏ xõa đầu sương mộng tiếc đơn
Khổ nỗi mưa dầm mây gọi gió
U hoài lệ nhỏ nước tìm non
Mơ màng kiếm mải ai chờ lão
Nhũng bước vô tình nguyệt mởn mơn

 

NGẮM CẢNH

Vu Sơn lạc bước khúc tơ đồng
Gió giỡn mây chiều lúc tịch mông
Giữa đám sương mờ quanh suối trắng
Trên dòng nước bạc ẩn sen hồng
Hoa thơm cỏ lạ tìm đều có
Thú hiếm người hay kiếm chẳng không
Ấy cảnh thiên nhiên hùng vĩ lắm
Lên đây mải ngắm cũng nao lòng

 

 

ĐI CÂU

Mang cần quảy giỏ dạo bao vòng
Chẳng biết nơi nào có cá đông
Rô sặt nhởn nhơ nơi hố vũng
Ngác chình ẩn kín chỗ ngòi sông
Mồi thơm đợi mãi phao đùa sóng
Thức béo chờ hoài cá thổi bong
Ngẫm nghĩ sự đời chưa biết liệu
Lá đâu khẽ chạm bật cần không

 

 

RƯỢU VUI (ngũ độ thanh)

Uống đã tinh thần chẳng thậm say
Keo nầy gáo nọ để qua ngày
Phàm phu gậm mãi đâu chờ chết
Tục tử nhăm hoài cũng sứt vây
Không quở Lỗ ngài chơi tiệc ấy
Chớ cười Tô tử ực ly nầy
Làm sao nhã nhặn trong đời sống
Lên lộ đừng ai uống tửu đầy

 

 

CHÚC TUỔI BẢY MƯƠI

Chào anh Thất Thập Cổ Lai Hi
Tuyệt kỉ phong lưu ngẫm cũng chì
Bắt nhịp ngâm nga câu Lục bát
Gieo vần xướng họa bản Đường thi
Giao lưu rộng khắp quen vô kể
Học hỏi mênh mong hiểu trí tri
Nếu phải duyên thơ thì kính chúc
Mừng anh Thất Thập Cổ Lai Hi

 

 

NGHĨA ĐỜI

Sôi kinh nấu sử vẫn trào sôi
Thời đổi thay nhanh phải kịp thời
Đức trọng hơn tài nên chọn đức
Đời khinh bất nghĩa mới nên đời
Đạo tôn cha mẹ là vui đạo
Vơi gánh cương thường chớ để vơi
Quế quí ta trồng cây thuốc quế
Cười công chí toại hả hê cười

 

 

HOA TRINH NỮ

Khiêm nhường hay thẹn thùng chăng
Mở ra rồi lại khép ngăn ánh nhìn
Muốn mời vào cảnh vườn xinh
Hỡi hoa Trinh Nữ thuận tình hay chưa?

 

 

HOA LỤC BÌNH

Chòng chành một chiếc bè trôi
Đứng lên thủy thủ nhìn tôi mỉm cười
Hóa ra hoa nước hương trời
Ngoi cao mấy đóa tuyệt vời làm sao!

 

 

TRÔI TRÊN SUỐI TÓC

Chiếc lá thương thay giữa nước nguồn
Lao dòng thác ngọc tóc tung buông
Hoàng hôn nắng sót mây chờ chải
Trút xuống trần gian hạt lệ buồn

 

 

TIẾNG LÒNG

Tiếng lòng nức nở tràn lưng
Khó đem mưa để cầm chân kiếp người
Thở than chợt khóc chợt cười
Chợt nghe sấm vỡ ngọc rơi nát vàng

Chưa được đánh giá