CẦN GIUỘC MỘT THỜI (tập 30)

Ảnh bìa: 

CẦN GIUỘC MỘT THỜI  (tập 30)

 

Tác giả Pham Ngọc Rạng

 

THEO DÒNG

Đá vàng bụi bám mưa bay
Kiếp người chịu cảnh lá lay cam lòng
Ai ơi bào ảnh có không?
Chiếc thuyền vô định nương dòng thả trôi

 

 

CẢM TÁC

Chiều nay em lại ra hong
Chao ôi chiếc lá Sầu Đông héo rồi
Suối huyền ẩn dáng ngọc khôi
Nguồn thơ cảm tác lên ngôi tuyệt vời

 

 

HONG TÓC LÁ LAY

Chiều nay bỗng nhớ dáng trang đài
Ngọn trúc đìu hiu bóng mải dài
Tóc chẳng buông tơ ra cửa hóng
Lá không trải gấm vướng trâm cài
Câu thơ gợi ý mong người thấu
Khúc họa nao lòng gởi gió bay
Nhẹ bước khơi dòng theo mạch hứng
Lạc vào cõi mộng những thơ ai

 

 

THƯƠNG HOA

Hương tỏa ngạt ngào mấy dặm xa
Ỷ Lan Thảo khúc lắm thương hoa
Bền vai một gánh vì tình mẹ
Dỏi mắt đôi đường bởi nghĩa cha

 

 

HỒNG NHẠN

Hồng bay giữa chốn Mây Hồng
Nhạn trên Núi Nhạn đoái lòng cập kê
Một khi gá nghĩa phu thê
Quyết không nửa bước lỗi thề tình nhân

 

 

LÁ BAY

Hóng mái huyền tơ ở cổng nhà
Can chi lá trúc khẽ bay qua
Vương lên chốn ấy trâm thèn thẹn
Chẳng trách chi người,bởi tại ta

 

 

MEN TÌNH

Lâng lâng men rượu hơi tình
Gió đưa nước cuốn lục bình bơ vơ
Sông Thương trong đục đôi bờ
Nghe câu tân cổ chim vờ xa cây

 

 

MĨ NHÂN

Rượu ngon thiếp trọn giấc mơ
Cá chìm,hoa héo,trăng mờ,nhạn sa
Tỉnh say xao xác canh gà
Oanh vàng thỏ thẻ hẳn là mĩ nhân

 

 

NHẠC LÒNG

Thuyền vừa cặp bến mù sương
Hay tin bạn đã tang thương cõi hồng
Đá vàng nát phím tơ đồng
Từ nay ôm mảnh nhạc lòng mà thôi!

 

 

SAY

Đụng cây dái mít giãy tưng
Chợt đau, chợt tỉnh, chợt mừng bởi đâu?
Bởi vì còn ở bể dâu
Còn hơi rượu đắng,còn sầu cuộc chơi.

 

 

TRẦU CAU

Ngọn trầu lay quả cau dầy
Buồn Con Sáo Sậu vơi đầy năm canh
Lâu Đài Tình Ái vòng quanh
Mưa Hoa Cổ Tích tình anh với nàng

 

 

NẶNG LÒNG

Sừng trâu sáo đậu em cười
Cười trâu giỡn sáo,ngại cười kẻ trông
Sớm chiều anh phải ra đồng
Hỡi người em gái nặng lòng mải ru?

 

 

DÒNG SÔNG NHÂN HẬU

Nhớ mải dòng sông,nhớ Ngoại trông
Mỗi khi nắng hạ,những tàn đông
Bên bờ Ngoại đứng nhìn thăm thẳm
Dòng nước len vào nỗi nhớ mong

Một lần sau cuối Ngoại nhìn sông
Sắp phải chia li phút nghẹn lòng
Nức nở gọi tên trong mê sảng
Ngoại còn thương nhớ nước dòng sông

Bây giờ con đứng ở ven sông
Cảnh cũ người xưa nứt vỡ lòng
Đốt nén hương trầm vương vấn mải
Ân tình Ngoại tiễn buổi long đong

 

KỈ NIỆM VỀ CHÚ

Phong lưu tình nặng tánh trời cho
Cuộc sống quanh vùng nổi tiếng to
Háo hức còi inh con lộ thẳng
Xông pha khói nghịt khúc sông co
Vuốt râu bum búp người yêu mến
Quắc mắt oai hùng thú sợ lo
Thế hiểm đoạt đao công chí luyện
Giậm chân thét chúng hãi kinh cò

 

 

TIẾNG SÁO TRƯƠNG CHI

Duyên nầy không đặng trầu cau
Sáo kêu ai oán tình đầu Trương Chi
Tương tư một khối tình si
Tác thành chén ngọc mộng gì nữa không?
Xốn xang đáy nước Sầu Đông
Đôi dòng lệ rớt má hồng chợt phai
Vung tay mái xõa tầm vai
Chao ôi nát ngọc Thương Hoài Ngàn Năm!

 

 

BỒ CÂU LẠC LÕNG

Bồ câu lạc lõng phương nào
Bỗng dưng ngươi lại đáp vào vườn ta
Bơ vơ trời đất bao la
Không nơi nương tựa,chủ nhà ở đâu
Cớ sao thân phải dãi dầu
Đưa thư thuở ấy ai cầu nữa đây
Đãi ngươi nước đủ thức đầy
Yên tâm ở lại,chờ ngày bay cao
Bởi lòng ta chẳng nỡ nào!

Chưa được đánh giá