Cần Giuộc Một Thời (tập 4)

Ảnh bìa: 

CẦN GIUỘC MỘT THỜI  (tập 4)

 

Tác giả Phạm Ngọc Rạng

 

TIỀN ĐƯỜNG

Đầu, cuối Tiền Đường biệt
Vời vợi biết đâu bờ
Muốn hỏi sông sâu chia mấy ngả
Tình ta đâu ơ hờ

Dùng dằng đi không nỡ
Ở lại cũng vẩn vơ
Buộc phải tha phương làm khách thứ
Hành trang là giấc mơ

Quang hà đành ly biệt
Bụi hồng mấy tao phùng
Tiễn bước giai nhân mi lệ đọng
Liễu rũ còn đâu mong

Lạc loài thu vẳng tiếng
Trăng soi song loan phòng
Tình chị duyện em còn với mất
Đời…Mặc thống khổ đong!

 

NGƯỜI XƯA
Chiều ai hong tóc gió bay
Nghe trong sâu thẳm gợi đầy xa xưa
Nỗi niềm theo ngọn gió đùa
Nhớ nàng năm ấy khi vừa quen thăm

Thế rồi giông tố dậy ầm
Thơ tình trao vội lúc tầm tã mưa
Đưa tay anh vuốt tóc thưa
Sợi thương sợi nhớ lòng vừa bén hương

Bao năm phiêu bạt vạn đường
Anh còn nhớ mãi sắc hương mặn nồng
Nhìn ai mái tóc bay bồng
Lòng anh lại ủ giấc hồng lên men

 

GIÓ ĐƯA

Biết nói gì đây với nỗi lòng
Thà ta làm gió bến bờ đông
Lang thang muôn dặm tìm tri kỷ
Nghe lắm tang thương buổi đợi mong

Biết nói gì đây khi thấm sầu
Bên bờ ảo mộng lắm niềm đau
Duyên thơ bến đợi chưa từng gặp
Mút mắt trông theo ẩn hiện tàu

Bao lần hoài vọng máy đôi môi
Muốn nói gì đây? Chỉ bùi ngùi
Thôi nhé, lòng ơi đành lặng lẽ
Mãi nhìn mưa hạ, mãi sầu rơi

Biết nói gì đây ắt cách rồi
Thơ ta là gió tận xa xôi
Đưa mây năm tháng, đưa năm tháng
Đưa để hòa ca những ngậm cười!

 

ĐẮM
Trang thơ họa ánh trăng ngàn
Ai đem mây phủ, mộng vàng còn đâu!
Mở ra trăng vẫn tỏ màu
Nhưng hồn thơ đắm ba đào bể mơ.

 

 TUYỆT SẦU

Thu nao lá héo mất rồi
Đông về hoa trổ cùng chồi xinh tươi
Xuân đi thương cảm cho người
Hè nầy lửa phượng lại cười hồn ve

 

 DIỆU VỢI

Thuyền mây chở nước vút cao trời
Để lại trần gian ít giọt rơi
Giếng cạn mưa tràn con suối chảy
Sông đầy nước động chiếc bè dời
Yêu thơ với mãi tầng cao ngất
Nhớ bóng mơ hoài lối tịch khơi
Biển rộng bao la tình diệu vợi
Sông dài khắc khoải chẳng nên lời

 

 MAI EM VỀ ĐÀ LẠT

Mai em về Đà Lạt
Nơi “nguồn vui”
Nơi “sức khỏe”
Nơi suối thác Cam Ly
hòa dòng thầm thì hồ Than Thở
Nơi Sương Mù che phủ Hoa Đào
Phố Ngàn Hoa rào rào gió Ngàn Thông

Ôi tiểu Paris!
Mai em về nơi ấy
Uống hộ anh mấy ngụm Atiso
Uống hộ anh chút Rượu Vang đặc sản
Và bách bộ trên phố núi
Để thả hồn theo cuối đường vòng
Hít hộ anh
Một ít khí thanh lành
Ngắm hộ anh
Những lâu đài lịch thanh xa xưa ấy.

 

 NỖI TƯƠNG TƯ

Vác sáo sầu đưa với gió trăng
Cung trầm nhịp bổng trải tơ vàng
Không gian lắng đọng bao hư ảo
Cảnh vật đìu hiu mấy muộn màng
Số phận ơ hờ chung rượu cúc
Ba sinh bạc bẽo ngọn dây dang
Bâng khuâng giọt lệ tan tành ngọc
Lắm nỗi tương tư hận kiếp mang

 

 LỐI VỀ 

Nhớ quê trần thế đêm ngày
Xe mây trở gót, từ nay đeo sầu
Một năm tiên cảnh qua mau
Chia tay Từ Giáng cõi Đào Nguyên xa
Mới hay tâm thấm nhựa và
Thẩn thơ tục lụy, duyên là tương tư

Biển khơi sóng gió tít mù
Con thuyền định mệnh, âm dư đất trời

 

THUYỀN ĐI

Than ôi! Cũng chỉ vì thơ
Con thuyền vô định xa bờ bến thương
Ngỡ ngàng tài ấy ngát hương
Nên thuyền ngần ngại chưa vương nhất thời

Thuyền tình dưới ánh sao rơi
Cùng mây cùng gió lướt trời mộng mơ
Nhớ khi giã biệt thầy trò
Mắt ai đẫm lệ hẹn chờ ngày mai

Thuyền đi bể rộng sông dài
Mang thương mang nhớ chưa phai ánh tà
Nhấp nhô ngọn sóng gần xa
Duyên quê mong gặp vẫn là nét quê

Bâng khuâng sắc phượng lòng ve
Xót xa nỗi nhớ vọng về ngàn xưa

Chưa được đánh giá

Ý kiến bạn đọc

XUÂN SƠN's picture

" LỐI VỀ  Nhớ quê trần thế

"

LỐI VỀ 

Nhớ quê trần thế đêm ngày
Xe mây trở gót, từ nay đeo sầu
Một năm tiên cảnh qua mau
Chia tay Từ Giáng cõi Đào Nguyên xa
Mới hay tâm thấm nhựa và
Thẩn thơ tục lụy, duyên là tương tư

Biển khơi sóng gió tít mù
Con thuyền định mệnh, âm dư đất trời"

Có gì đó trong âm hưởng bài thơ này mà nhất thời XS chưa nhận ra kịp...Dù sao cũng mong anh luôn vui khoẻ và viết nhiều nữa những bài thơ gửi gắm nỗi niềm rất chân tình như P4 này nhé

 Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Cho tôi thêm ngày nữa để yêu thương (KAHLIL GIBRAN )