xungdanh1221's picture
Ngày đăng: 25/10/2013 | 20:56
Giới thiệu:

Phạm Khắc Xứng

(Viết tới hết chuyện Lâm Xung)
---------------

Một trăm lẻ tám anh hào.
Lương sơn kết nghĩa, máu đào xe duyên.
Thà rằng cùng xuống cửu tuyền.
Còn hơn chịu cảnh bá quyền làm ngơ.
Ở đời nhà Tống bấy giờ.
Gian thần quyền lộng vua hờ đứng trên.
Dân cùng cực, giặc nổi lên.
Tiếng kêu ai oán khắp miền trời xa.
Thời đó có kẻ tên là.
Cao Cầu. thủa nhỏ la cà ăn chơi.
Nhưng giỏi có tiếng trên đời.
Đá cầu và thú chơi bời xa hoa.
Một ngày bị kiện "ra tòa".
Bị trục xuất khỏi nơi là Đông Kinh.
Qua Hoài Tây để nương mình.
Kết thân với lũ linh tinh bụi đời.
Một hôm vua đi lễ trời.
Ngang qua vùng ấy truyền lời xá ân.
Thôi thì chẳng nói nguyên nhân.
Nhưng hắn thoát tội lần lần hồi hương.
Hắn về gặp họ Đổng Trương.
Rồi được giới thiệu con đường tiến thân.
Nói ra cũng lắm nguyên nhân.
Tựu chung là cũng chẳng cần hắn đâu.
Thế mà cái số Cao Cầu.
Vứt qua vứt lại chẳng đâu cần dùng.
Nhưng mà trời đất đến khùng.
Hắn được thái úy tin dùng mới hay.
Đúng là cái chuyện đời này.
Mã tầm lấy mã ngưu tày tầm ngưu.
Được Đô Thái Úy tin yêu.
Thế là hắn được khoe nhiều món hay.
Tên Đô Thái Úy một ngày.
Cử đem lễ vật biếu tay cháu trời.
Đoan Vương đang đá cầu chơi.
Quả cầu lạc hướng lại rơi đến gần.
Họ Cao thấy thế tung chân.
Đỡ luôn một quả đến gần Đoan Vương.
Rồi ma đưa lối dẫn đường.
Hắn trổ tài nghệ vô thường cầu bay.
Đoan thấy họ Cao đá hay.
Nên thu nhận hắn ngày ngày vui chơi.
Cao còn tài cán nịnh đời.
Nên Đoan coi hắn như người tâm giao.
Đến ngày thay vận đổi sao.
Ngai vua trời lại trao vào tay Đoan.
Vì vua trước chẳng có con.
Là nam tử để mà còn nối ngôi.
Được nâng dần ghế để ngồi.
Họ Cao hống hách coi trời bằng vung.
Lên chức Điện Súy vẫy vùng.
Cái ngày nhận chức tưng bừng điểm quân.
Các quan tướng đến đủ đông.
Vương giáo đầu ốm nên không vào trình.
Hắn sai lính bắt khảo hình.
Ghép cho Vương Tiến tội khinh chức quyền.
Thực chất hắn trả thù riêng.
Xưa cha Vương Tiến đã riềng hắn đau.
Một mặt nhớ dai thù lâu.
Mặt khác hắn đánh phủ đầu các quan.
Vương nghĩ chắc chẳng an toàn.
Nghĩ là ách vận hàm oan sắp về.
Ba mươi sáu chước lo bề.
Nên bàn với mẹ trốn đi nơi nào.
Nhìn dưới đất, ngó trời cao.
Họ Vương quyết định đi vào Duyên An.
Thế là tức tốc lên đường.
Bày mưu đánh lạc cả phường lâu la.
Đi hơn một tháng cũng xa.
Chẳng may trời tối không nhà nghỉ chân.
Chợt thấy trang viện gần gần.
Đành xin vào để trú chân lương nhờ.
Xin trú tạm, ấy tình cờ.
Mẹ Vương Tiễn ốm phải nhờ cậy thêm.
Ở đó đến mấy ngày đêm.
Bà được uống thuốc cho nên khỏi dần.
Trang chủ tiếp đãi ân cần.
Mẹ con Vương Tiến muôn phần tin yêu.
Vương không muốn nán lại nhiều.
Định xin đi để tránh điều không hay.
Vương chợt chông thấy người này.
Thân hình vạm vỡ hăng say múa quyền.
Buột miệng Vương mới nói liền.
Quyền roi tuy đẹp nhưng hiền và non.
Anh ta vẫn tính trẻ con.
Đòi đấu bằng được chịu đòn mới thôi.
Vương Tiến buộc phải nhận lời.
Vì ơn đã nhận của người bấy lâu.
Sử ông trang chủ vuốt râu.
Đứng xem trận đấu bắt đầu ra sao.
Cậu ta cầm gậy xông vào.
Vương Tiến chỉ đỡ trước sau một hồi.
Bất ngờ Vưỡng Tiễn ra roi.
Đánh hờ một cái để coi thế nào.
Cậu ta bị té lật nhào.
Cúi đầu kính phục, mời vào phòng trong.
Sử ông ngồi kể thật lòng.
Thằng cháu Sử Tiến chỉ mong học nghề.
Vì hắn chỉ mỗi đam mê.
Và hăng luyện tập ngón nghề võ thôi.
Sử ông năn nỉ một hồi.
Mong Vương Tiến hãy nhận lời dạy cho.
Rồi Vương đành nhận học trò.
Dạy cho Sử Tiến tinh hoa võ nghề.
Nửa năm rồi cũng trôi đi.
Sử Tiến học tốt cái gì cũng thông.
Từ binh khí đến tay không.
Vương Tiến thấy vậy trong lòng mừng vui.
Và Vương nghĩ phải đi thôi.
Nên chào từ biệt để rồi ra đi.
Bồi hồi giờ phút chia ly.
Mười dặm đưa tiễn thầy về Duyên An.
Chẳng nề vất vả gian nan.
Sử Tiến tập luyện ngày càng tinh thông.
 Thời gian như ngựa qua đồng.
Nửa năm lại biến, Sử ông qua đời.
Đau buồn chẳng thiết nói cười.
Suốt ngày đấu võ với người xung quanh.
Nhưng rồi giặc cướp hoành hành.
Nghĩ rằng có sự chẳng lành xả ra.
Chàng bèn triệu tập nhân gia.
Mở tiệc khoản đãi đầy nhà hương thân.
 Bàn cách phòng bị xa gần.
Chuẩn bị khí giới khi cần có luôn.
Chu Vũ, Trần Đạt, Dương Xuân.
Đóng trại trên núi, cầm quân nhiều người.
Quan phủ truy nã khắp nơi.
Nên chúng dựng trại tại đồi Thiếu Hoa.
Một hôm Chu Vũ bảo là.
Quan phủ muốn bắt chúng ta lâu rồi.
Nên tích lương thảo đi thôi.
Phân anh em để tìm nơi cướp về.
Bồ thành lương thực nhiều ghê.
Ta nên đến đó cướp về cho nhanh.
Dương Xuân nói muốn việc thành.
Phải bắt Sử tiến các anh thế nào.
 Nhưng mà hắn võ nghệ cao.
Hay là tính kế thế nào cho an.
Trần Đạt vốn tính ngang tàng.
Dẫn quân cưỡi ngựa hung hăng lên đường.
Đến thẳng tới Sử gia thôn.
Hò quân thét lính om xòm thị uy.
Sử Tiến cưỡi ngựa chỉ huy.
Mười thanh niên khoẻ làm tùy tùng theo.
Nhiều dân chúng cũng hò reo.
Họ Sử uy dũng cầm đao dẫn đầu.
Trần Đạt biết lượng sức đâu.
Đánh vài ba hiệp cúi đầu chịu thua.
Dương Xuân, Chu Vũ biết thừa.
Nếu đưa quân đánh cũng thua thiệt nhiều
Nên dùng nhục kế đánh liều.
Mang ba tấc lưỡi nói điều nghĩa nhân.
Thế là Chu Vũ, Dương Xuân.
Đến gặp Sử tiến, để quân ở nhà.
Hai người khóc nóc kêu ca.
Rằng bị quan ức, mới ra sự này.
Rằng ba người bấy lâu nay.
Đã thề được chết một ngày cùng nhau.
Sử Tiến Ngẫm nghĩ hồi lâu.
Nghĩ về nghĩa khí mà chau cặp mày.
Nếu giết chúng thì sao đây.
Hóa ra bất nghĩa hơn bầy sói lang.
Như thể đoán được lòng chàng.
Chúng càng năn nỉ cả ngàn lời hay.
Rằng nếu được chết dưới tay.
Của người dũng lược đời này tiếc chi.
Thế là chàng thả chúng đi.
Cũng vì nghĩa hiệp, nam nhi ở đời
 Tưởng là chuyện cũng qua rồi.
Ngờ đâu họa phúc do trời tạo nên.
Chuyện rồi cũng đến quan trên.
Cũng vì nghĩa hiệp mà liên lụy chàng.
Sử đành đốt cả gia trang.
Quan Tây nhằm hướng vội vàng ra đi.
Đến đó bởi cũng là vì.
Thầy đang ở đó ngại chi đường dài.
Khi vừa tới, gặp một người.
Tên là Lỗ Đạt dáng người cao to.
Mắt tròn, mày xếch, mũi thô.
Râu dài, tay rắn cơ hồ võ quan.

Thế là họ gặp làm quen.
Vài câu giới thiệu đã nên bạn bè.
Vì vang danh tiếng bốn bề.
Cùng hành nghĩa hiệp, cùng mê cước quyền.
Gặp nhau cũng có nghiệp duyên.
Hợp, ly ấy tựa bến thuyền xưa nay.
Sử Tiến rồi cũng chia tay.
Hẹn hò rồi sẽ có ngày gặp nhau.
Nói về Lỗ Đạt bấy lâu.
Giúp người trượng nghĩa chẳng cầu lợi danh.
Thấy kẻ ức hiếp dân lành.
Sắn tay đánh kẻ lưu manh giúp đời.
Nhưng lỡ tay giết chết người.
Quan phủ thì chẳng nghe lời trắng đen.
Chàng đành khăn gói đi liền.
Tìm nơi lánh nạn tạm yên qua ngày.
Cuộc đời có dở có hay.
Mất nhà nhưng khắp đó đây là nhà.
Trước xả thân cứu người ta.
Giờ đâu cũng được người ta giúp mình.
Để lánh kiếp nạn rập rình.
Núi Ngũ Đài đã đổi hình thành sư.
Lỗ Chí Thâm, pháp hiệu tu.
   Nhưng chẳng tu được cho dùng gắng công.
Mấy lần say rượu, tay không
Đánh tan tác cả đám đông sư chùa.
Vì sức khỏe vốn có thừa.
Cộng thêm võ nghệ luyện từ thiếu niên.
Trụ trì hết sức buồn phiền.
Có chàng chùa chắc chẳng yên ngày nào.
Nghĩ thế ông triệu chàng vào.
Rằng  «Con như thế làm sao tại chùa.
Thầy có Trí Thanh thiền sư.
Tại Tướng Quốc Tự thân như người nhà.
Con nên qua đó để mà.
Tịnh tâm hướng phật may ra đạo thành »
Thế rồi chàng đến Đông Kinh.
Trên đường gặp cảnh bất bình ra tay.
Chẳng là gặp lúc tối ngày.
Nhìn quanh bốn phía rừng cây mịt mù.
Xa xa bóng tối âm u.
Ánh đèn le lói chim gù thang vang.
Lần lần đến một gia trang.
 Đèn lồng treo hỉ mặt tang tóc hình.
Hỏi ra mới rõ sự tình.
Thái Công chỉ có một mình gái ngoan.
Tuổi vừa mười chín trăng non.
Bị cướp ép phải thành hôn, lấy chồng.
Tên cướp ấy, hiệu Chu Thông.
Trên Đào Hoa núi quân đông lực nhiều.
Giết người cướp bóc sớm chiều.
Coi thường trời đất, làm điều bất nhân
Lỗ nói tôi có phép thần.
Xin trang chủ hãy chẳng cần lo đâu.
 Chúng đến tôi nói một câu.
Khuyên can bọn chúng là đâu đấy mà.
Hãy để con gái lánh xa.
Để tôi khoác áo đóng là tân nương.
Khi Chu Thông mò đến giường.
Thình lình gặp cái bụng trương phềnh phềnh.
Chưa kịp chấn tĩnh định hình.
Đã bị đánh đến tan tành khói mây.
Bỏ chạy quên cả cởi dây.
Cho con ngựa buộc ở cây trước nhà.
Về trại thét bọn lâu la.
Và bảo huynh trưởng đứng ra trả thù.
Thế là trời đất mịt mù.
Hình như bão tố, thế như hổ gầm.

Đến trang viện quát rầm rầm.
Kẻ nào giám đánh tím bầm em tao.
To gan lộ diện đi nào.
Để mà nếm thử lưỡi đao vô tình.
Chí Thâm lúc đó lộ hình.
Uy nghi thiền trượng rung rinh râu dài.
Chàng quát một tiếng ra oai.
Âm thanh như sấm nổ ngoài trời giông.
Bên kia hỏi lại  “Này Ông
Cho biết tên họ kẻo không đánh nhầm”.
“Ta đây là Lỗ Chí Thâm
Nguyên là Lỗ Đạt, hỏi thăm làm gì”.

Bên kia xuống ngựa tức thì.
 Rằng nếu biết trước việc gì đánh nhau.
Lý Trung đây có phải đâu-
Là người xa lạ, quen nhau rồi mà.
Thế là bạn cũ nhận ra.
Tránh được một trận can qua không cần.
Rồi chàng lên núi một lần
Thấy rằng họ Lý có phần gian manh.
Thế là núi thẳm rừng xanh.
Chàng lại cất bước độc hành Đông Kinh.
Chùa Ngõa Quan Cướp rập rình.
Chém liền hai kẻ trá hình nhà sư.
Đến Đông Kinh tiếp nghiệp tu.
Trông nom vườn cải của chùa ngoại ô.
Cảm hóa một bọn côn đồ.
Nhổ cây dương liễu gặp đô giáo đầu.
Lâm Xung hiệu Báo Tử đầu.
Thế gia danh tướng võ hầu truyền nhân.
Dạy tám mươi vạn cấm quân
Võ công trác thế tuyệt luân vô thường.
Vợ chàng quốc sắc thiên hương.
Gia đình nề nếp, yêu thương mặn mà.
Một ngày đi lễ chùa xa.
Nàng vào hương khói, chàng ra sau vườn.

Ngờ đâu một chuyện bất thường.
Nàng bị kẻ xấu chặn đường bướm hoa.
Chàng liền quay lại sân chùa.
Định đánh cho kẻ giám đùa phu nhân.
  Nhận ra cái mặt câng câng
Lêu bêu trêu gái là thằng họ Cao.
Con nuôi của lão Cao Cầu.
Vì nể cha hắn Giáo đầu mới thôi.
Nhưng mà sự việc chẳng rồi.
Cái nguồn cơn ấy lôi thôi đủ bề.
Tên Cao Nội từ lúc về.
Trong lòng bực tức khó bề nguôi ngoai.
Cậy quyền quen tính ra oai.
Hắn bèn tính kế mượn bài cậy cha.
Trùm chăn giả ốm kêu la.
Đặt điều vu khống để mà hại Lâm.
Cao Cầu rõ mặt tiểu nhân.
Cậy quyền sử ép họ Lâm đi đày.
Than ôi thế sự đời này.
Anh hùng mắc kế dưới tay gian thần.
Một lòng báo quốc trung quân.
Mà nay chuốc lấy tấm thân tội tù.
Nhà tan cửa nát hoang vu.
Vợ quyên sinh chết, đời u ám sầu.
Cuộc đời là cõi bể dâu.
Nay bồi mai nở biết đâu mà lần.
Đường lưu đầy lắm gian chuân.
Lưng gông đè nặng bàn chân rã rời.
Cao thái úy còn thuê người.
Giết chàng bằng được mới thôi chuyện này.
Mấy tên thích khách ra tay.
Lỗ Đạt xuất hiện ra tay tức thì.
Khuyên chàng nên bỏ trốn đi.
Lâm Xung không chịu bởi vì chữ trung.
Thế rồi Lỗ Đạt đi cùng.
Tiễn vài trăm dặm núi đường rừng âm u.
 Thế rồi hết chốn hoang vu.
Anh hùng từ biệt, trời như thoảng sầu.
Thế rồi đi chẳng bao lâu.
Gặp Sài Tiến vốn công hầu quan nhân.
Anh hùng nghĩa sỹ xa gần.
Đều được Sài Tiến ân cần đón đưa.
Hai người trò chuyện say sưa.
Giữ chàng đến mấy sáng trưa tại nhà.
Khi đi tặng bạc làm quà.
Viết thư cai ngục nói là người anh.
Đến Thương Châu gặp quản doanh.
Phải đút lót bạc không thành phế nhân.
Ở đời nghĩa nặng tình thâm.
Chẳng bằng mọi lúc nên cầm bạc theo.
Chàng được miễn một trăm hèo
Lại cùng quản ngục sớm chiều rượi say.
 Cao Cầu giận tím mặt mày.
Bởi Lâm chưa chết dưới tay của mình.
Một lần nữa cử gia đinh.
Đi mua cai ngục để rình giết Lâm.
Nhưng nhờ bản lĩnh tuyệt luân.
Chàng ra tay giết hết quân hại người.
Thế là tội nặng lắm rồi.
Mất lòng thái úy, giết người, đốt kho.
Tần ngần một phút đắn đo.
Anh hùng  có lúc phải lo vận mình.
Biết đi đâu hỡi trời xanh.
Đường xa cứ bước sự đành tính sau.
Thế là đi chẳng bao lâu.
Anh hùng lại được gặp nhau tình cờ.
Sài Tiến nói sự bây giờ.
Chỉ còn một cách nương nhờ Lương Sơn.
Ở đó tám trăm dặm vuông.
Mênh mông thủy mặc bốn phương mây trời.
Non xa xa nước vời vời.
Chim bay mỏi cánh thuyền bơi mát chèo

Đánh giá

  • Chưa được đánh giá
  • Thống kê
    Xem 879 Ý kiến 0 Thích 0

Bài mới nhất

Bài trước cùng chuyên mục

Bài sau cùng chuyên mục

Ý kiến của bạn

Đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bài bình luận

Ý kiến bạn đọc

Liên quan tác giả

Sách tặng độc giả

NXB:Nhà xuất bản Thanh niên 2016
Tác giả:
Giới thiệu: Tập thơ TÌNH SÓNG GỢN tác giả MƯỜI NGUYỆT. Tập thơ gồm 31 bài thơ tình lãng mạn nói về tình yêu, về...
(99)
NXB:
Tác giả:
Giới thiệu:       NGỌC LAN    I:   LỜI TỰA     Tâm ta đã gửi cả...
(842)
NXB:li cheng
Tác giả: Hội Viên Thi Đàn
Giới thiệu: Thương cha nhớ em gánh gồng Tác giả: Li cheng Được viết 31/10/2015 Thương cha nhớ mẹ gánh gồng...
(542)
NXB:Hội nhà văn Việt Nam
Tác giả:
Giới thiệu: “ĐƯỜNG CONG” XUẤT HIỆN   Rồi cuối cùng "Đường Cong" cũng xuất hiện sau bao trăn trở loay hoay...
(616)
NXB:
Tác giả:
Giới thiệu:       CÁI CHẾT BÍ ẨN:                ...
(580)
NXB:Tác giả tự thiết kế, in ấn
Tác giả:
Giới thiệu: Đôi khi hình ảnh của chúng ta thấp thoáng đâu đó trong các sự vật thân quen... GIEO đã chiêm...
(863)
NXB:Văn Học
Tác giả:
Giới thiệu: Tập thơ "Yêu thương đong đầy" đã gom mọi ký ức đẹp, những cảm xúc rất đỗi đời thường chạm vào giai...
(1,416)
NXB:Văn Học
Tác giả:
Giới thiệu:
(901)
NXB:nhà xuất bản văn học hà nội
Tác giả:
Giới thiệu: CHIỀU   Chiều về nhuộm tím cả trời thơ Nắng trốn, sương sa lối cỏ mờ Từng cánh chim rừng tìm...
(917)
NXB:Success
Tác giả:
Giới thiệu: “Hình như khi yêu thì mới biết Những điều tha thiết từ tình yêu Khi ta gặp gỡ ai, ai đó Tim đập...
(1,201)
NXB:NXB Văn Học
Tác giả:
Giới thiệu:  Tập thơ thứ 2.- Hoa Trong Nắng- Thơ Kim Lan. Mục lục : 1.    Chèo Thuyền-...
(1,550)
NXB:Hội nhà văn
Tác giả:
Giới thiệu: ÁI NHÂN - MỘT TÂM HỒN DU LÃNG             Nhà thơ...
(1,434)
NXB:Nhà xuất bản Văn học
Tác giả:
Giới thiệu:   Là sách truyện thơ của tác giả Phạm Văn Điển, viết về phong tục trọng nam khinh...
(1,948)
NXB:
Tác giả: Tố Hữu
Giới thiệu: Tập thơ Từ ấy (1937- 1946) là chặng đường đầu mười năm thơ của Tố Hữu. Tập thơ gồm ba phần: Máu lửa...
(9,179)
NXB:NXB Văn Học
Tác giả: Tố Hữu
Giới thiệu: Tố Hữu đã để lại cho nhân loại và dân tộc một tài năng thơ ca mà không ai phủ nhận được. Thơ ông...
(7,897)
NXB:NXB Văn Nghệ
Tác giả: Bùi Giáng
Giới thiệu: Nơi Xuất Bản : Nxb Văn Nghệ Tác Giả : Bùi Giáng Ngày xuất bản : 2006 Số trang : 186 Kích thước...
(2,123)