CHUYỆN KỂ MÙA HOA GẠO

Con hỏi mẹ hạt lúa làng mình sinh ra từ đâu ?
Mẹ bảo vào ngày bão giông Ngọc Hoàng đánh rơi xuống nhân gian một hòn trăng lép
Trăng nảy mầm từ khe đá hẹp
Các cụ nhà ta đặt tên cây lúa vàng.

Con nhìn dòng sông teo tóp chảy trong chiều
Hỏi mẹ về chuyến đò ngang đã chở Ba và bao người trai làng ra trận
Sao chẳng chở những người đàn bà lỡ thì chuyển bến
Để gốc gạo già lay lắt đỏ bến quê ?

Mẹ bật khóc kể con nghe lời thề
Những người đàn ông hẹn trở về trong mùa bông gạo nở
Những người đàn bà mấy mươi mùa tháng ba vò võ
Cứ thưa thớt dần đốt máu thành loài hoa

Con dõi mắt nhìn vòm trời thẳm xa
Đã hiểu vầng trăng cong mình hình hạt lúa
Đã hiểu vì sao những người đàn bà góa bụa
Hóa thành màu hoa đỏ gạo bến không chồng...

2017/ Mạc Phong Tuyền

Tác giả: 
Ảnh minh họa: 
Thể loại thơ: 
Thơ tự do
Nội dung thơ: 
Quê hương, Đất nước
Thời kỳ thơ: 
Thơ hiện đại
Danh mục hiển thị: 
Tiêu điểm
Quốc gia hoặc Khu vực: 
Việt Nam
Chưa được đánh giá