ĐẾM TÓC

ĐẾM TÓC
Người đàn bà đếm từng sợi tóc
Thấm gian truân khó nhọc ngày xa.
Thèm một thời quần cộc áo hoa
Nhảy chân sáo tóc đuôi gà nhí nhảnh
Nhìn cuộc đời với niềm vui sóng sánh
Dễ giận hờn một thoáng lại đùa vui.
Mái trường yêu in dấu những ngọt bùi
Cánh phượng mỏng mà chao ôi nhớ mãi !
Tà áo dài một thời con gái
Vướng cái nhìn đọng lại lúc đêm khuya.
Mối tình đầu tưởng không thể lìa chia
Thành dĩ vãng chôn vùi trong tiềm thức.
Mỗi mùa xuân theo én về rạo rực
Có nụ cười thường trực đỗ vành môi.
Rồi vòng đời cứ thế chẳng ngừng trôi
Nửa thế kỉ má hường còn đâu nữa
Đầu điểm sương đã hơn phân nửa
Có sợi nào vương vấn tuổi xuân xanh ?
16/06/2017

Tác giả: 
Ảnh minh họa: 
Thể loại thơ: 
Thơ tự do
Nội dung thơ: 
Cuộc sống
Thời kỳ thơ: 
Thơ hiện đại
Danh mục hiển thị: 
Thơ hay
Quốc gia hoặc Khu vực: 
Việt Nam
Chưa được đánh giá

Ý kiến bạn đọc