ĐỪNG NHƯ TRĂNG GIÓ

ĐỪNG NHƯ TRĂNG GIÓ

Tự kiếp nào trăng gió đã yêu nhau
Nhưng hởi ơi! gió thường hay phản bội
Ngày tối lang thang , đời luôn trôi nổi
Để trăng buồn ,cô lẻ giữa muôn sao

Trăng gió tròn đầy rồi cũng hanh hao
Bởi gió ngông nghênh giấc mơ lãng tử
Mặc trăng bao dung , đợi chờ , lượng thứ
Gió lượn lờ xuống thấp hoặc bay cao

Tự muôn đời , trăng gió vẫn bên nhau
Nhưng hạnh phúc mỏng manh như bọt sóng
Khoảng trống đôi hồn tất nhiên lạc lõng
Nhân thế dè bĩu , mấy ai cảm thông

Anh và em hy vọng sẽ mặn nồng
Đừng như trăng gió viễn mơ gian dối
Tình yêu chúng mình suốt đời không đổi
Trách nhiệm buộc ràng khó thể thong dong

Gương xấu phong lưu thỏa chí tang bồng
Ai ngốc nghếch làm người tình của gió ?
Yêu gió chi rồi suốt đời đau khổ
Trăng trên cao buồn gió mãi ruổi rong
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Tác giả: 
Ảnh minh họa: 
Thể loại thơ: 
Thơ 8 chữ
Nội dung thơ: 
Thơ tình
Thời kỳ thơ: 
Thơ hiện đại
Quốc gia hoặc Khu vực: 
Việt Nam
Chưa được đánh giá