KHÁT VỌNG

KHÁT VỌNG

EM đã qua bao tháng ngày trăn trở
MUỐN đi tìm … rồi lại chọn phía không anh
ÔM trái tim cằn cỗi khô hanh
CẢ nỗi nhớ … cả nỗi đau …
ĐẤT trời đổi thay … trong em vẫn vẹn nguyên từ thuở ấy

EM vẫn biết, chỉ thẳm sâu trái tim mình cảm thấy
MUỐN vòng tay … một vòng tay âu yếm mà thôi
ÔM chặt em … sao mãi quá xa xôi
CẢ giấc mơ cũng ngỡ ngàng trôi xa tầm với
TRỜI quá cao …

MÀ đất quá xa …
SAO thời gian đi qua, không bao giờ trở lại
ANH, em là người thất bại
ƠI tình anh đã mãi nhấn chìm em

KHÔNG có nữa êm đềm
ÔM nỗi nhớ hằng đêm
NỔI chìm qua năm tháng

TRÁI yêu thương thuở nao đầy lãng mạn
TIM ngập tràn hương sắc ngọt ngào xưa
MỘT vầng trăng nồng ấm lả đưa
CON thuyền nhỏ khẽ đùa làn sóng bạc … vẫn còn đây
NGƯỜI em yêu … chỉ người ấy … đã xa rồi …

Trần Thanh Vân

Tác giả: 
Ảnh minh họa: 
Thể loại thơ: 
Thơ tự do
Nội dung thơ: 
Thơ tình
Thời kỳ thơ: 
Thơ hiện đại
Quốc gia hoặc Khu vực: 
Việt Nam
Chưa được đánh giá