TÂM SỰ THƯỜNG NGÀY

Nhà thơ Phan Công Hoạch xin gửi tới độc giả tập thơ " Tâm sự thường ngày"

THƯỜNG NGÀY TÂM SỰ THÀNH THƠ
Có người cho rằng: Thơ là phải cao siêu, bí ẩn, khó hiểu mới là thơ cao cấp, trí tuệ... Song với tác giả Phan Công Hoạch, Ông quan niệm về thơ rất đơn giản, bình thường. Thơ là người bạn tri âm, tri kỷ, là những gì gần gũi ngay ở quanh ta, là nhưng dòng tâm tư tình cảm hàng ngày, bộc lộ giãi bày lòng mình khi vui buồn, hờn giận. Điều mơ ước nho nhỏ của ông là từ những bài thơ mình viết sẽ tạo nên một thông điệp có ích tơi mọi người, để nhìn nhận lại mình, vươn tới những điều nhân văn tốt đẹp trong cuộ sống hiện tại. Mong sao nhà nhà hạnh phúc, người người yên vui cùng xã hội phồn vinh giàu đẹp. Có lẽ từ những suy nghĩ đó nên tập thơ thứ sáu mới ra đời với tên là “ Tâm sự thường ngày”, một tựa đề thật giản dị và khiêm nhường:
Những lời tâm sự thường ngày
Cùng nhau chia sẻ dãi bày lòng ta
Thật đúng như người ta thường nói: “ thơ là người, người là thơ” chẳng có sai! Con người tác giả Phan Công Hoạch ở ngoài đời thế nào, thì trong thơ của Ông cũng vậy.
Ý tứ, bố cục bài thơ không cầu kỳ, hư cấu. Ngôn từ rất dân dã, dễ hiểu, thuần Việt. Nhịp điệu thơ như tứ nhạc thủ thỉ tâm tình, rồi ngấm dần vào bạn đọc... và đã là “ Tâm sự thường ngày” nên đi đến đâu, suy nghĩ, làm việc gì, tất cả đều mắt thấy tai nghe, dù tích cực hay tiêu cực, cảm xúc vui hay buồn, Ông cũng gửi gắm lòng mình vào thơ.
Từ những chuyến đi xuyên Việt, thăm lại chiến trường xưa,ghé nghĩa trang Trường Sơn, thắp nén nhang cho đồng đội, lòng ông tiếc thương rưng rưng ngấn lệ:
Trước đài tưởng niệm,lặng im
Nhớ về đồng đội trái tim bồi hồi
Khói hương nghi ngút trên đồi
Hồn anh ẩn hiện trong tôi chập chờn.
( Nghĩa trang Trường Sơn)
Đến thăm làng gốm Bát Tràng, ông khâm phục tài hoa của những người nghệ nhân ở đây và trân trọng bảo tồn, tôn vinh một làng nghề truyền thống đã nổi tiếng bao đời:
Bát Tràng một dải ven đê
Nhộn vui phố mới làng nghề nổi danh
Nghệ nhân nối tiếp cha anh
Bàn tay vàng nặn đất thành gốm xinh.
( Gốm xứ Bát Tràng)
Về qua “ chợ làng Thượng Cát” ông choảng ngợp trước sự đổi thay của làng quê. Giữa cảnh nhộn nhịp bãn mua phong phú, đa dạng, sôi nổi ồn ào, ông cũng chung vui, gửi vào những vần thơ tình nghĩa và càng thêm yêu mảnh đất nơi mình đang sinh sống:
Thượng Cát chợ làng hàng lắm thế
Người mua người bán tụ về đây
Tôi len vào giữa xem hàng hóa
Thịt cá,quả hoa... xếp ngập quầy.
Rồi những buổi họp mặt tụ hội đồng đội, đồng nghiệp từ những ngày trai trẻ công tác, sống bên nhau trong quân ngũ. Bây giờ ngồi bên nhau mái tóc đã bạc phơ. Nhưng tình cảm thân quý yêu thương nhau vẫn nặng sâu như thuở ban đầu:
Hội viên gần gũi động viên nhau
Thăm hỏi quan tâm lúc ốm đau
Có hội quân nhu, yêu biết mấy
Tình sâu nghĩa nặng, cả đời sau.
( Hội hưu quân nhu)
Đáng quý trọng làm sao, khi ngay ở nơi mình sinh sống, công tác, nghỉ ngơi lại có một tổ trưởng dân phố mẫu mực, nhiệt tâm với công việc và có tình nghĩa với bà con lối phố:
Sướng khổ vui buồn đều có mặt
Thượng, vàng, hạ, cám đến tay ông…
Việc phố, việc nhà lo vẹn cả
Mười năm tổ trưởng …
đáng khen không?
Tác giả Phan Công Hoạch là người sống nội tâm, giàu tình cảm và chan hòa với mọi người. Điều đó đương nhiên là rất đáng quý và trân trọng. Song đối với người chết, ông cũng thương cảm, nghĩ suy, trăn trở. Một lần đến nghĩa trang, ông động lòng trắc ẩn khi nhìn thấy cảnh tượng ở đây như một bãi hoang đầm lấy, cỏ mọc lút đầu người và người chết đã được chon cất cứ đến mùa mưa tất cả đều trở thành “ những người thợ lặn ”… Đứng trước cánh đó, ông buồn rầu thốt lên:
Mai ngày đến lượt ta thôi
Về đây yên nghỉ than ôi rợn người
Hỡi ai còn sống trên đời
Hãy lo thêm chút cho người cõi âm.
( Ngậm Ngùi)
Sự trăn trở lo xa đây không phải tác giả nghĩ cho riêng mình mà cũng là sự mong mỏi của nhiều người và bao nhiêu gia đình khác nữa. Còn riêng ông, đã vui vẻ chấp nhận và xác định sẵn sang cho bản thân một cách chủ động theo quy luật sinh tồn của tạo hóa:
Thác về, sống ở đất này
Có ai biết trước cái ngày ra đi
Sinh có hạn, tử bất kỳ…
Biết vậy Phan Công Hoạch vẫn rất vô tư, vui vẻ, sống có ích cho cuộc đời, là niềm động viên an ủi, thúc đẩy, vun xới cho gia đình đầm ấm, hạnh phúc:
Bên ngoài hình thể trông già
Bên trong phơi phới như là đương xuân…
Thơ vui mải miết sớm chiều
Tâm hồn sảng khoái thêm yêu cuộc đời.
( Mãi trẻ)
Và từ cái riêng của bản thể chính mình đó là “ Tâm sự thường ngày”, ông hòa đồng vào cái chung của xã hội, của đời sông staapj thể cộng đồng:
Tôi mang hồn của thơ tôi
Nhập vào cuộc sống luân hồi thế gian.
( Hồn của thơ tôi)
Sự khiêm tốn, dân dã, tình cảm chân thật, chan hòa và sức lao động sáng tạo cùng với đam mê thơ ca hết mình của tác giả Phan Công Hoạch thật quý mến, trân trọng. Chúng ta chúc mừng, chia vui cùng ông và gia đình, đồng thời đón nhận tập thơ “ Tâm sự thường ngày” như một món quà quý, gửi gắm từ lòng chân thành của tác giat tới độc giả và bạn bè yêu thơ.
Bắc Ninh,tháng 9/2013
Nhà thơ Phúc Toản

Ủy viên BCH Hội VHNT tỉnh Bắc Ninh.

GẶP BẠN
Thời gian không đợi cứ trôi mau
Mới gặp mà ta ngỡ đã lâu
Đôi chén trà ngon vui bạn cũ
Trước sau tình nghĩa mãi bên nhau.

THU
Sương thu nhuộm đỏ lá bàng
Gió thu heo hắt mơ màng trên cây
Nắng thu nhàn nhạt hây hây
Trời thu xanh ngắt vắng mây đi về
Trăng thu vằng vặc đêm khuya
Thoáng nghe tiếng vạc bay qua lưng chừng
Mùa thu vàng bưởi, đỏ hồng
Mùa thu bao cặp vợ chồng cưới nhau
Tương lai hạnh phúc mai sau
Phải chăng ấp ủ tình đầu từ thu.

THU VỀ
Đêm qua bàng rụng đầu sân
Mưa rơi nghe cũng có phần dịu êm
Quạt ngừng quay phải không em
Heo may đổ lá ngày đêm thu về
Anh còn lưu luyến nắng hè
Hàng cây như vọng tiếng ve cuối mùa.

TÂM SỰ THƯỜNG NGÀY
Những lời tâm sự thường ngày
Từ trong sâu thẳm lòng này phát ra
Cuộc đời bão táp xông pha
Buồn vui, sướng khổ, mặn mà, đắng cay
Mọi người lo liệu vần xoay
Để cho cuộc sống thêm ngày vui tươi
Chẳng ai thoát khỏi vòng đời
Sinh, lão, bệnh, tử một thời dở hay
Những lời tâm sự thường ngày
Cùng nhau chia sẻ, dãi bày lòng ta.

Tác giả: 
Ảnh minh họa: 
Thể loại thơ: 
Thơ Lục bát
Nội dung thơ: 
Cuộc sống
Thời kỳ thơ: 
Thơ hiện đại
Quốc gia hoặc Khu vực: 
Việt Nam
Đặc tính thơ: 
Thơ hội viên Thi đàn
Điểm của bạn: Không Trung bình: 9 (1 phiếu)