VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả:
Thể loại thơ:
Thời kỳ thơ:
Nội dung thơ:

VU LAN NHỚ MẸ
Đêm đại lễ Vu lan,
Nước mắt chảy trong tình cha nghĩa mẹ.
Những kỷ niệm từ thời thơ bé,
Vụt trở về, sống lại giữa đời con.
Ơn nghĩa sinh thành,
Hớp nước miếng cơm.
“Lưỡi lừa cá xương, miệng nhai cơm bống”( * )
Có những lúc mẹ oằn lưng để sống,
Gánh nợ đời đè trĩu nặng bờ vai.
Cái đói Giêng Hai,
Mẹ hõm mắt dỗ con đừng khóc.
Hạt gạo quí như hạt vàng hạt ngọc.
Mẹ thân cò lặn lội quãng đồng xa.
Con lớn lên sao chẳng thấy bóng cha,
Nhà mái rạ với nửa bờ sân đất.
Mẹ bảo con ơi,
Nước mình đang dồn sức đánh Tây đuổi Nhật.
Cha sẽ về,
Có lẽ cuối mùa sau.
Mẹ ơi giờ mẹ ở nơi đâu,
Cho con được ba quì chín lạy.
Để mẹ tha cho những dại khờ ngày ấy.
Dẫu cách trở âm dương là vậy,
Con sẽ đón mẹ về,
Để thấy mẹ cười vui.
./.
Ghi chú(*): Mượn ý một câu ca dao cũ

Lê Hải Châu

Duyệt lần cuối: vào ngày 14:28:19 04/09/2017

Ý kiến bạn đọc

Đánh giá

  • Chưa được đánh giá
  • Gửi eCard
  • Thống kê
    Xem 163 Ý kiến 0 Thích 0

Cùng người đăng

DUYÊN TRỜI - 16/10/2017
AO LÀNG - 14/10/2017
LỄ HỘI LAM KINH - 14/10/2017
VỀ LẠI NGÀY XƯA - 14/10/2017
ĐIỂM DỪNG - 09/10/2017
ĐỢI NẮNG MÙA THU - 06/10/2017
LẠC DUYÊN - 06/10/2017
LƯỚI TÌNH - 06/10/2017

Thơ hay

XUÂN SƠN's picture
Ngày sáu mươi mấy ai từng nghĩ tới??? Ngày sáu mươi Nhìn mình qua khung cửa Chợt giật mình Bóng nắng đã xiêu Anh cũng...